Xin chào tất cả các bạn đã đến với trang "Hao Ka Blog"của tôi, đây là bài blog đầu tay nên tôi sẽ giới thiệu sơ lượt về bản thân và lý do tạo trang blog này. Vì là bài đầu tay nên có gì sai sót về các lỗi hay nội dung mong các bạn thông cảm và bỏ qua cho.
Tôi năm nay 20t và hiện đang là sv của một trường ĐH ở miền Trung. Xuất thân từ gia đình không mấy khá giả, nên trong quá trình học tập của tôi gặp không ít khó khăn, hết kỳ 1 năm nhất tôi còn có ý định bỏ cả học để đi làm. Nhưng bố mẹ tôi lại không cho...bố tôi bảo "con lo học đi gặp vấn đề gì thì cứ nói với bố, con đừng lo xa quá", còn mẹ tôi thì nói với tôi một chuyện mà trước giờ tôi cứ nghĩ nó không quan trọng và liên quan gì đến tôi cả "em con nghỉ học là để bố mẹ lo cho con đi học đấy, nó bảo với mẹ là anh con đậu đại học rồi bố mẹ cho anh ấy đi học đi, con cũng chẳng thích học bây giờ học hết vô rồi con nghỉ đây..... Lo mà gắng học đi, sau này nên người, nên nết về mà lo cho nó....". Nghe mẹ nói xong, tôi dường như không thể nói nên lời nào các bạn ạ...cứ ngồi ngây ra đó suy nghĩ. Hóa ra là thế, trước giờ mình toàn nghĩ do ham chơi mà em tôi nghỉ học, thường xuyên mắng nhiếc, trách móc nó. Vào kỳ 2 tôi tự hứa với bản thân sẽ cố gắng học tốt hơn, nhưng cuộc sống không như là mơ các bạn ạ, tôi vừa học vừa làm, có hôm về khuya sáng không dậy nổi cúp nguyên cả buổi học, rồi bạn bè rủ rê đi chơi, các buổi tiệc.... và cứ thế việc học của tôi ngày một đi xuống. Đến khi biết được kết quả học tập của mình kỳ qua, tôi dường như đổ sụp xuống, tâm trí rối bời. Ngay lúc này tôi thực sự rất rất cần một người sẵn sàng nghe tôi nói, khuyên tôi, định hướng cho tôi, chỉ cho tôi những gì mình nên làm và trao cho tôi những tia hi vọng cho dù là nhỏ nhất hay là nó viển vông đi chăng nữa thì tôi cũng thực sự rất cần😣😣. Nhưng không có một ai cả, người yêu thì không có, bạn bè thì có cuộc sống riêng không ai có thời gian mà nghe hết câu chuyện của tôi cả và tôi cũng không muốn làm phiền chúng nó. Tôi bắt đầu tìm đến thuốc lá; game; các buổi ăn uống, nhậu nhẹt thâu đêm với bạn bè; những thứ làm tôi đỡ phiền muộn hơn, tâm trạng thoải mái hơn.......Năm 2 đại học, lúc này tôi thực sự lấy lại được tinh thần và đã vượt qua được sự khủng hoảng kia, vẫn vừa đi học vừa đi làm chú trọng vào việc học hơn; đặt ra những nguyên tắc đối với bản thân; biết từ chối những lời rủ rê, gạt bỏ được những tệ nạn làm tốn thời gian của tôi. Đến cuối kỳ, tuy là kết quả không tốt hơn là mấy nhưng tôi cũng rất tự hào về bản thân rồi, bởi vì tôi đã học được rất nhiều điều từ năm vừa qua, biết từ chối những lời mời, rủ rê; biết gạt bỏ những thứ vô ích đối với mình và hơn hết là biết cách tự mình vượt qua sự khủng hoảng tâm trí, nỗi buồn và áp lực.
Vâng...đó là câu chuyện của tôi và cũng là lý do mà tôi tạo ra trang blog này, giống như bịa đặt ấy các bạn nhỉ, nhưng đó là một câu chuyện có thật và chính tôi đã trải qua. Vì đây là blog của cá nhân tôi, tôi muốn nó lưu giữ lại những kỉ niệm những cột mốc mà tôi đạt được, để sau này già rồi vào đọc xem lúc trước mình hành xử như thế nào chứ :D
Tôi năm nay 20t và hiện đang là sv của một trường ĐH ở miền Trung. Xuất thân từ gia đình không mấy khá giả, nên trong quá trình học tập của tôi gặp không ít khó khăn, hết kỳ 1 năm nhất tôi còn có ý định bỏ cả học để đi làm. Nhưng bố mẹ tôi lại không cho...bố tôi bảo "con lo học đi gặp vấn đề gì thì cứ nói với bố, con đừng lo xa quá", còn mẹ tôi thì nói với tôi một chuyện mà trước giờ tôi cứ nghĩ nó không quan trọng và liên quan gì đến tôi cả "em con nghỉ học là để bố mẹ lo cho con đi học đấy, nó bảo với mẹ là anh con đậu đại học rồi bố mẹ cho anh ấy đi học đi, con cũng chẳng thích học bây giờ học hết vô rồi con nghỉ đây..... Lo mà gắng học đi, sau này nên người, nên nết về mà lo cho nó....". Nghe mẹ nói xong, tôi dường như không thể nói nên lời nào các bạn ạ...cứ ngồi ngây ra đó suy nghĩ. Hóa ra là thế, trước giờ mình toàn nghĩ do ham chơi mà em tôi nghỉ học, thường xuyên mắng nhiếc, trách móc nó. Vào kỳ 2 tôi tự hứa với bản thân sẽ cố gắng học tốt hơn, nhưng cuộc sống không như là mơ các bạn ạ, tôi vừa học vừa làm, có hôm về khuya sáng không dậy nổi cúp nguyên cả buổi học, rồi bạn bè rủ rê đi chơi, các buổi tiệc.... và cứ thế việc học của tôi ngày một đi xuống. Đến khi biết được kết quả học tập của mình kỳ qua, tôi dường như đổ sụp xuống, tâm trí rối bời. Ngay lúc này tôi thực sự rất rất cần một người sẵn sàng nghe tôi nói, khuyên tôi, định hướng cho tôi, chỉ cho tôi những gì mình nên làm và trao cho tôi những tia hi vọng cho dù là nhỏ nhất hay là nó viển vông đi chăng nữa thì tôi cũng thực sự rất cần😣😣. Nhưng không có một ai cả, người yêu thì không có, bạn bè thì có cuộc sống riêng không ai có thời gian mà nghe hết câu chuyện của tôi cả và tôi cũng không muốn làm phiền chúng nó. Tôi bắt đầu tìm đến thuốc lá; game; các buổi ăn uống, nhậu nhẹt thâu đêm với bạn bè; những thứ làm tôi đỡ phiền muộn hơn, tâm trạng thoải mái hơn.......Năm 2 đại học, lúc này tôi thực sự lấy lại được tinh thần và đã vượt qua được sự khủng hoảng kia, vẫn vừa đi học vừa đi làm chú trọng vào việc học hơn; đặt ra những nguyên tắc đối với bản thân; biết từ chối những lời rủ rê, gạt bỏ được những tệ nạn làm tốn thời gian của tôi. Đến cuối kỳ, tuy là kết quả không tốt hơn là mấy nhưng tôi cũng rất tự hào về bản thân rồi, bởi vì tôi đã học được rất nhiều điều từ năm vừa qua, biết từ chối những lời mời, rủ rê; biết gạt bỏ những thứ vô ích đối với mình và hơn hết là biết cách tự mình vượt qua sự khủng hoảng tâm trí, nỗi buồn và áp lực.
Vâng...đó là câu chuyện của tôi và cũng là lý do mà tôi tạo ra trang blog này, giống như bịa đặt ấy các bạn nhỉ, nhưng đó là một câu chuyện có thật và chính tôi đã trải qua. Vì đây là blog của cá nhân tôi, tôi muốn nó lưu giữ lại những kỉ niệm những cột mốc mà tôi đạt được, để sau này già rồi vào đọc xem lúc trước mình hành xử như thế nào chứ :D
Cảm ơn các bạn đã đọc!!!
Chúc các bạn thành công.